CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

“THE EUCHARIST: LOVE AND COMMUNION IN CHRIST’S RISEN FLESH”

The Most Holy Body and Blood of Christ - Year A

Last Sunday, on the Solemnity of the Holy Trinity, we reflected on the mystery of divine love and communion. We saw that the Father, the Son, and the Holy Spirit exist eternally in perfect unity, perfect self-giving, and perfect love. Today, on the Solemnity of the Most Holy Body and Blood of Christ, the Church brings us even deeper into that mystery.

For today we discover something astonishing: the love and communion of the Trinity are no longer only truths we believe—they become food we receive.

The Holy Spirit builds the Church into the Body of Christ. And the Eucharist nourishes that Body with the very life of Christ Himself.

The Eucharist is the love of the Trinity made visible, touchable, and receivable for the salvation of the world.

A few years ago, a nurse working in a hospital during the pandemic shared a story that deeply moved many people. She spoke about an elderly husband who came every single day to visit his wife suffering from Alzheimer’s disease. The woman no longer recognized him. She could not remember his name. Sometimes she would even become afraid when he entered the room.

One of the nurses finally asked him, “Why do you still come every day if she doesn’t even know who you are?”

The old man smiled gently and answered, “Because I still know who she is.”

Brothers and sisters that is love.

True love does not depend on convenience, feelings, or rewards. True love remains. True love gives itself. True love sacrifices itself for the beloved.

And today Jesus says to us in the Gospel:

“I am the living bread that came down from heaven… the bread that I will give is my flesh for the life of the world.”

The Eucharist is Christ saying to humanity: “You may forget Me. You may reject Me. You may fail Me. But I still know who you are. And I still give Myself for you.”

Every Mass is the continuation of Christ’s total self-giving love on Calvary.

In the First Reading, Moses reminds Israel how God led His people through the desert. They were hungry, thirsty, afraid, weak, and tempted to despair. Yet God fed them with manna from heaven, a mysterious bread their ancestors had never known.

Why?

Because God was teaching them something deeper: “Not by bread alone does one live, but by every word that comes forth from the mouth of the Lord.”

The manna was never the final gift. It was only a preparation.

The true Bread from Heaven is Christ Himself.

The Israelites ate manna and still died.
But Jesus says today: “Whoever eats this bread will live forever.”

This is why the Eucharist is not merely a symbol.
It is not merely a memory.
It is not merely a community meal.

The Church has always believed—and still believes—that the Eucharist is truly the Body and Blood of the risen Christ.

The same Jesus born of Mary.
The same Jesus crucified on the Cross.
The same Jesus risen from the dead.
The same Jesus seated at the right hand of the Father.

He gives Himself completely to us under the appearance of bread and wine.

And this changes everything.

Because when we receive the Eucharist, we are not simply receiving a blessing from Jesus.
We are receiving Jesus Himself.

His life enters our life.
His holiness enters our weakness.
His love enters our wounded hearts.
His divine life begins transforming us from within.

Jesus says: “Whoever eats my flesh and drinks my blood remains in me and I in him.”

This is communion.

Not merely standing beside one another in church.
Not merely belonging to the same parish.
But becoming one in Christ.

Saint Paul says in the Second Reading: “Because the loaf of bread is one, we, though many, are one body.”

This is one of the greatest mysteries of the Eucharist: the Eucharist not only unites us to Christ; it unites us to one another.

The Eucharist destroys isolation.
It breaks down pride.
It challenges selfishness.
It calls us out of division and into communion.

And yet this is difficult.

Because our world teaches the opposite.

Our culture teaches: Protect yourself first. Promote yourself first. Win at all costs.
Think about yourself before anyone else.

But the Eucharist teaches us another way: the way of sacrifice, the way of humility, the way of communion.

The Eucharist teaches us to say:
“How can I love?”
“How can I serve?”
“How can I forgive?”
“How can I bring peace instead of division?”

A family once shared that after years of marriage, constant stress slowly changed the atmosphere in their home. Small arguments became daily arguments. The husband became silent. The wife became resentful. Their children felt the tension every evening at dinner.

One Sunday after Mass, their young daughter asked a painful question:
“If we receive Jesus every week, why are we so angry at each other at home?”

That question pierced their hearts.

The parents later admitted that they had been receiving Communion physically, but they had stopped living communion spiritually.

So they began changing small things.

They started praying together for five minutes every night.
They stopped shouting during disagreements.
The husband began helping more quietly without complaint.
The wife began speaking with more gentleness.
They started apologizing more quickly.
They returned to eating dinner together without phones or television.

Slowly peace returned to the family.

Not because life became easier.
But because Christ was no longer only on the altar.
Christ began living again inside the home.

Brothers and sisters, the Eucharist is meant to transform the way we live.

If we receive the Body of Christ, we must become the Body of Christ for others.

At work, this means refusing gossip, dishonesty, and cruelty.
It means treating coworkers with dignity instead of competition and jealousy.

In society, this means defending the weak, caring for the poor, welcoming the lonely, and seeking peace instead of hatred.

In families, this means learning again the forgotten virtues of sacrifice and humility.

Humility is not weakness.
Humility is the strength to place love above ego.

Sacrifice is not loss.
Sacrifice is the language of true love.

And these are precisely the virtues Jesus teaches us in the Eucharist.

For what is the Eucharist if not Christ’s total humility?

The Creator hides Himself under the appearance of bread.

The King of the universe allows Himself to become food for sinners.

The Almighty God makes Himself small enough to enter our hands and our hearts.

And what is the Eucharist if not total sacrifice?

“This is my body, given for you.”

Brothers and sisters, the Eucharist is the school of divine love.

The more we receive Christ with faith, the more the Holy Spirit slowly transforms us into Christ.

And this transformation prepares us for eternal life.

Jesus says: “Whoever eats this bread will live forever.”

The Eucharist is heaven already beginning within us.

Every Communion is a foretaste of the eternal banquet of the Kingdom of God.

Every Mass is heaven touching earth.

Every Eucharist is Christ preparing His people for eternal communion with the Trinity.

That is why the Church treasures the Eucharist above every earthly gift.

Because in the Eucharist, Christ does not merely give us something.

He gives us Himself.

And so today let us ask ourselves honestly:

Do I truly hunger for Christ?
Do I allow the Eucharist to transform the way I live?
Do I bring communion or division into my family?
Do I sacrifice for others or only protect myself?
Do people encounter the love of Christ through me?

Today Jesus again gives Himself to us.

May we never receive Him casually.

May we receive Him with gratitude, reverence, humility, and love.

And may the Holy Spirit transform us through the Eucharist into one body, one family, and one communion in Christ—until the day we share fully in the eternal banquet of heaven.

Amen.


THÁNH THỂ: TÌNH YÊU VÀ HIỆP THÔNG TRONG THÂN XÁC PHỤC SINH CỦA ĐỨC KITÔ

Anh chị em thân mến trong Đức Kitô,

Chúa Nhật vừa rồi, trong lễ Chúa Ba Ngôi, chúng ta đã cùng nhau suy niệm về mầu nhiệm tình yêu và sự hiệp thông nơi Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần sống trong sự hiệp nhất hoàn hảo, yêu thương hoàn hảo và trao hiến hoàn hảo.

Hôm nay, trong lễ Mình và Máu Thánh Chúa Kitô, Giáo Hội đưa chúng ta đi sâu hơn vào chính mầu nhiệm ấy.

Nếu tuần trước chúng ta chiêm ngắm tình yêu và sự hiệp thông của Thiên Chúa, thì hôm nay chúng ta được đón nhận chính tình yêu và sự hiệp thông ấy nơi Bí tích Thánh Thể.

Thánh Thần xây dựng Hội Thánh thành Thân Thể Chúa Kitô.
Còn Thánh Thể nuôi dưỡng Thân Thể ấy bằng chính sự sống phục sinh của Đức Kitô.

Thánh Thể chính là “Tình Yêu” của Thiên Chúa Ba Ngôi trở nên hữu hình, có thể đụng chạm, và có thể được đón nhận như ơn cứu độ cho trần gian.

Có một câu chuyện rất cảm động xảy ra trong thời kỳ đại dịch. Một nữ y tá kể về một cụ ông ngày nào cũng đến viện dưỡng lão thăm vợ mình đang mắc bệnh Alzheimer nặng. Bà đã không còn nhận ra chồng nữa. Thậm chí nhiều khi bà còn sợ hãi khi ông bước vào phòng.

Một hôm, cô y tá hỏi: “Thưa ông, tại sao ngày nào ông cũng đến, trong khi bà ấy không còn nhớ ông là ai nữa?”

Cụ ông mỉm cười rất nhẹ và nói: “Bởi vì tôi vẫn nhớ bà ấy là ai.”

Anh chị em thân mến, đó chính là tình yêu thật.

Tình yêu thật không yêu vì tiện lợi. Không yêu vì cảm xúc nhất thời.
Không yêu vì được đáp lại. Nhưng tình yêu thật là tình yêu biết trao hiến và trung thành cho đến cùng.

Và hôm nay Chúa Giêsu nói với chúng ta: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống… và bánh Ta sẽ ban tặng chính là thịt Ta để cho thế gian được sống.”

Thánh Thể chính là lời tuyên bố tình yêu của Đức Kitô dành cho nhân loại:

“Cho dù con quên Ta, cho dù con phản bội Ta, cho dù con yếu đuối sa ngã,
Ta vẫn biết con là ai, và Ta vẫn hiến chính mình Ta cho con.” Và mỗi Thánh Lễ là sự tiếp diễn hy tế tình yêu này của Đức Kitô trên thập giá.

Trong bài đọc thứ nhất, ông Môsê nhắc dân Israel nhớ lại hành trình bốn mươi năm trong sa mạc. Họ đã đói khát, mệt mỏi, hoang mang và nhiều lần tuyệt vọng. Nhưng Thiên Chúa đã nuôi họ bằng manna từ trời xuống, một thứ lương thực chưa từng có trước đó.

Tại sao?

Vì Thiên Chúa muốn dạy họ một chân lý sâu xa: “Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng còn bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.”

Manna chỉ là hình bóng chuẩn bị cho món quà lớn lao hơn.

Bánh thật từ trời xuống chính là Đức Kitô.

Tổ tiên họ ăn manna nhưng rồi vẫn chết. Còn hôm nay Chúa Giêsu nói: “Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời.”

Đó là lý do vì sao Thánh Thể không chỉ là biểu tượng. Không chỉ là kỷ niệm.
Không chỉ là một bữa ăn cộng đoàn.

Giáo Hội từ thời các Tông Đồ cho đến hôm nay luôn tin rằng: Thánh Thể thật sự là Mình và Máu của Đức Kitô phục sinh.

Chính Đức Giêsu sinh bởi Đức Maria.
Chính Đức Giêsu chịu đóng đinh.
Chính Đức Giêsu đã sống lại.
Và hôm nay Người trao ban chính mình Người cho chúng ta dưới hình bánh và rượu.

Anh chị em thân mến,

Khi rước lễ, chúng ta không chỉ nhận một ân phúc từ Chúa, nhưng chúng ta đón nhận chính Chúa.

Sự sống của Người đi vào sự sống chúng ta.
Sự thánh thiện của Người đi vào yếu đuối của chúng ta.
Tình yêu của Người đi vào những tâm hồn đầy thương tích của chúng ta.

Vì thế Chúa Giêsu nói: “Ai ăn thịt và uống máu Ta thì ở lại trong Ta và Ta ở lại trong người ấy.”

Đó là sự hiệp thông.

Không chỉ là đứng cạnh nhau trong nhà thờ.
Không chỉ là thuộc về cùng một giáo xứ.
Nhưng là trở nên một trong Đức Kitô.

Thánh Phaolô nói trong bài đọc thứ hai:
“Tuy nhiều người, chúng ta chỉ là một thân thể, vì tất cả cùng chia sẻ một tấm bánh.”

Đây là một trong những mầu nhiệm đẹp nhất của Thánh Thể:
Thánh Thể không chỉ kết hợp chúng ta với Chúa Kitô,
mà còn kết hợp chúng ta với nhau.

Thánh Thể phá tan sự cô lập.
Thánh Thể chữa lành chia rẽ.
Thánh Thể đập tan ích kỷ và kiêu ngạo.
Thánh Thể mời gọi chúng ta bước vào sự hiệp nhất yêu thương.

Nhưng điều đó không dễ.

Bởi vì thế giới hôm nay dạy chúng ta điều ngược lại.

Người ta nói: “Hãy nghĩ cho mình trước.” “Hãy thắng bằng mọi giá.” “Hãy bảo vệ quyền lợi của mình trước tiên.”

Nhưng Thánh Thể dạy chúng ta một con đường khác: con đường hy sinh, con đường khiêm nhường, con đường hiệp thông.

Thánh Thể dạy chúng ta biết hỏi:
“Tôi có thể yêu thương thế nào?”
“Tôi có thể phục vụ thế nào?”
“Tôi có thể tha thứ thế nào?”
“Tôi có thể đem bình an thay cho chia rẽ thế nào?”

Có một gia đình Công giáo chia sẻ rằng sau nhiều năm hôn nhân, áp lực cơm áo gạo tiền khiến bầu khí gia đình trở nên căng thẳng. Những cuộc cãi vã nhỏ trở thành chuyện hằng ngày. Người chồng trở nên lạnh lùng. Người vợ đầy bực bội. Những đứa con sống trong bầu khí nặng nề mỗi tối.

Một hôm sau Thánh Lễ, cô con gái nhỏ hỏi cha mẹ:
“Nếu tuần nào mình cũng rước Chúa, tại sao nhà mình vẫn cứ giận nhau mãi?”

Câu hỏi ấy đánh động họ sâu xa.

Họ nhận ra rằng mình vẫn rước lễ bằng môi miệng,
nhưng đã không còn sống sự hiệp thông của Thánh Thể trong đời sống gia đình.

Rồi họ bắt đầu thay đổi những điều rất nhỏ.

Họ cùng cầu nguyện với nhau mỗi tối.
Họ học cách nói nhẹ nhàng hơn.
Người chồng âm thầm giúp đỡ vợ nhiều hơn.
Người vợ tập kiên nhẫn và cảm thông hơn.
Họ xin lỗi nhau nhanh hơn.
Họ dành thời gian ăn cơm chung mà không điện thoại hay tivi.

Dần dần bình an trở lại trong gia đình.

Không phải vì cuộc sống hết khó khăn, nhưng vì Đức Kitô không còn chỉ ở trên bàn thờ, mà bắt đầu sống lại trong chính mái ấm của họ.

Anh chị em thân mến,

Nếu chúng ta đón nhận Mình Thánh Chúa, thì chúng ta cũng phải trở nên thân mình của Chúa cho người khác.

Ở nơi làm việc, điều đó có nghĩa là từ chối nói hành, gian dối và đối xử tàn nhẫn với nhau.

Trong xã hội, đó là biết quan tâm đến người nghèo, người cô đơn, người yếu thế, và xây dựng hòa bình thay vì hận thù chia rẽ.

Trong gia đình, đó là học lại hai nhân đức lớn mà thế giới hôm nay đang đánh mất:
hy sinh và khiêm nhường.

Khiêm nhường không phải là yếu đuối.
Khiêm nhường là sức mạnh đặt tình yêu cao hơn cái tôi của mình.

Hy sinh không phải là mất mát.
Hy sinh chính là ngôn ngữ của tình yêu thật.

Và đó chính là điều Đức Kitô dạy chúng ta nơi Thánh Thể.

Bởi vì Thánh Thể chính là sự khiêm nhường tột cùng của Thiên Chúa.

Đấng tạo dựng vũ trụ lại ẩn mình dưới hình bánh nhỏ bé.

Đấng quyền năng vô cùng lại trở nên của ăn cho nhân loại tội lỗi.

Đấng là Vua muôn loài lại trở nên bé nhỏ để đi vào lòng con người.

Và Thánh Thể cũng là hy sinh tuyệt đối: “Này là mình Thầy hiến tế vì anh em.”

Anh chị em thân mến,

Thánh Thể là trường học của tình yêu thần linh.

Càng đón nhận Chúa Kitô với lòng tin, chúng ta càng được Chúa Thánh Thần biến đổi nên giống Đức Kitô hơn.

Và sự biến đổi ấy chuẩn bị chúng ta cho sự sống đời đời.

Chúa Giêsu nói: “Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời.”

Mỗi lần rước lễ là một chút thiên đàng bắt đầu trong chúng ta.

Mỗi Thánh Lễ là mỗi lần trời chạm đất.

Mỗi lần cử hành Bí tích Thánh Thể là mỗi lần Đức Kitô chuẩn bị dân Người bước vào bàn tiệc vĩnh cửu trong Nước Trời.

Vì thế, Giáo Hội trân quý Thánh Thể hơn mọi quà tặng trần gian.

Bởi vì trong Thánh Thể, Đức Kitô không chỉ ban cho chúng ta một điều gì đó,
nhưng Người ban chính mình Người.

Và hôm nay, chúng ta hãy tự hỏi:

Tôi có thật sự khao khát Chúa Kitô không?
Thánh Thể có đang biến đổi đời sống tôi không?
Tôi mang đến sự hiệp thông hay gây chia rẽ trong gia đình mình?
Tôi sống hy sinh cho người khác hay chỉ bảo vệ bản thân?
Người khác có gặp được tình yêu của Đức Kitô nơi tôi không?

Hôm nay Chúa Giêsu lại trao ban chính mình Người cho chúng ta.

Xin cho chúng ta đừng bao giờ đón nhận Thánh Thể cách hời hợt.

Nhưng biết đón nhận với lòng biết ơn, kính mến, khiêm nhường và đức tin sâu xa.

Và xin Chúa Thánh Thần biến đổi chúng ta qua Bí tích Thánh Thể để chúng ta trở nên một thân thể, một gia đình, một sự hiệp thông trong Đức Kitô, cho đến ngày được dự tiệc cưới muôn đời trên quê trời.

Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.