CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

“IN CHRIST, WE ARE SATISFIED, FULFILLED, AND SENT TO DO LIKEWISE”

18th Sunday in Ordinary Time - Year A

Brothers and sisters in Christ,

A man went to an all-you-can-eat buffet determined to get his money’s worth. He filled one plate, then another, and then a third. His wife finally asked, “Are you still hungry?”

“No,” he answered, “but I paid twenty-five dollars, and I intend to make a profit.”

So he continued eating. A little later, he became breathless, doubled over with stomach pain, and cried, “Call an ambulance!”

At the emergency room, the doctor asked, “Sir, what exactly did you eat?”

The man groaned, “Doctor, it might be easier to tell you what I didn’t eat.”

Several hours later, as they were leaving the hospital, his wife looked at him and said, “Congratulations. You defeated the buffet—and the buffet defeated you.”

We laugh because his foolishness can also be ours. He was no longer eating because he was hungry; he kept eating because he wanted more. We too can fill our homes with possessions, our schedules with activities, our minds with entertainment, and our lives with achievements—yet our hearts remain hungry.

Today God asks through Isaiah: “Why spend your money on what is not bread, your wages on what fails to satisfy?”

Isaiah spoke to Israelites living in exile. Jerusalem had been destroyed, the Temple lay in ruins, and many had spent decades in Babylon. They hungered not only for food, but for freedom, dignity, their homeland, their worship, and some assurance that God had not abandoned them. Babylon could offer commerce, comfort, and impressive gods, but it could not restore their identity or satisfy their deepest longing.

Into that emptiness, God calls like a merchant in the marketplace: “All you who are thirsty, come to the water! You who have no money, come, receive grain and eat; come, without paying and without cost, drink wine and milk!” What a strange merchant: he charges nothing. Water signifies life; milk, nourishment and abundance; wine, joy and celebration; rich food, the feast of God’s covenant. God is offering what money cannot buy—forgiveness, restoration, communion with him, and a future.

“Heed me,” the Lord says, “listen, that you may have life.” In Scripture, listening is more than hearing. It means trusting God’s word and allowing it to reshape our choices. Our obedience does not purchase his gift—the banquet is free. Obedience simply opens our hearts to receive and live within it. God does not promise that faithful people will never be poor, sick, or persecuted. He promises something deeper: “Stop seeking life from what cannot give life. Come back to me, and become whole again.”

That promise becomes visible in today’s Gospel. The feeding of the five thousand comes immediately after Herod’s banquet, where John the Baptist was murdered. Herod’s banquet was held in a palace for the powerful and ended in death. Jesus’ banquet was held in a deserted place for ordinary, needy people and gave life.

After hearing of John’s death, Jesus withdrew by boat. Perhaps he needed to grieve and pray; perhaps he also wished to avoid a premature confrontation with Herod. But the crowd followed him on foot. They came seeking healing, hope, and some sign that God had not forgotten them. When Jesus stepped ashore and saw them, “his heart was moved with pity.”

Matthew uses the Greek verb splagchnizomai—a compassion felt in the deepest part of one’s body. It is not distant sympathy. It is a visceral, gut-wrenching compassion—the suffering of another person enters one’s own heart and moves one to act. Their suffering enters the heart of Jesus and moves him to act. He cures their sick, and when evening comes, he refuses to send the hungry away. This is the love of God made visible: our sickness, grief, loneliness, and hunger touch God in the depths of his being.

The disciples see a crowd and a shortage. Jesus sees people and a responsibility. They say, “Dismiss the crowds so that they can go and buy food.” Jesus answers, “There is no need for them to go away; give them some food yourselves.”

He does not ask the disciples to create bread from nothing. He asks them to bring what they have: five loaves and two fish. It is painfully inadequate—but inadequacy surrendered to Christ becomes abundance. Jesus takes the bread, blesses it, breaks it, and gives it to the disciples, who give it to the people. Everyone eats and is satisfied.

Those four actions—taking, blessing, breaking, and giving—anticipate the Last Supper. The miracle is not yet the institution of the Eucharist, but it points toward the day when Jesus will take bread and say, “This is my body.” The One who feeds the crowd with bread will ultimately become Bread for the life of the world. Christ is both the host of God’s banquet and the food that is given.

Isaiah promises, “Come and eat without paying.” Jesus says, “There is no need for them to go away.” Isaiah promises food that satisfies; Matthew tells us, “They all ate and were satisfied.” Physical bread matters because God loves the whole human person. We cannot preach heaven while ignoring a neighbor who is hungry today. Yet earthly bread points beyond itself, because after every meal we hunger again. Christ therefore gives us himself in the Eucharist, nourishing us for eternal communion with God.

A small scene from ordinary life shows what it means to heed him. One Sunday, a woman leaves Mass after hearing, “Give them some food yourselves.” On her way home she notices an elderly neighbor struggling to carry groceries. She is tired and has lunch waiting, but she stops, carries the bags inside, and discovers that he has been living mostly on crackers because he can no longer drive. She begins bringing him one warm meal each week. She does not end world hunger. She simply listens—and allows Christ’s compassion to become concrete through her hands.

That is what Jesus asks of us. We bring him whatever we possess—food, money, time, ability, patience, or attention—and allow him to use it. Our work must provide for our families, but Christian work must also serve the common good. We cannot say, “Let them take care of themselves,” when Christ says, “Give them some food yourselves.” Having been fed by Christ, we are sent to feed the hunger of both body and soul.

Yet, brothers and sisters, what often prevents us from becoming Christ’s compassionate hands is the feeling that our own lives are still unsatisfied. We ask: “How can I help others when I am struggling myself? How can I give when I have so little? How can I become a source of hope when suffering overwhelms me and my prayers seem unanswered?”

Saint Paul understands this struggle. He names anguish, distress, persecution, famine, nakedness, peril, and the sword. Today, we might add illness, family conflict, addiction, loneliness, financial pressure, grief, fear for our children, and the painful feeling that life is slipping beyond our control.

Paul does not say that these sufferings are insignificant or that Christians will escape them. He says that none of them can separate us from the love of Christ. They may take away our comfort, health, possessions, reputation, and even earthly life—but they cannot take Christ away from us. His agapē is not a passing emotion. It is faithful, self-giving love—the love revealed on the Cross and made victorious in the Resurrection.

This means that we do not have to wait until our lives are perfect before serving others. The disciples had only five loaves and two fish. We may have only a little strength, a little time, a wounded heart, or an imperfect faith. But when we place even that little into Christ’s hands, he can make it a blessing for someone else.

Brothers and sisters, the world can make us full, but only Christ can make us truly satisfied. His love does not always remove our pain, hardship, or suffering; it assures us that none of these will have the final word. Isaiah invites us to God’s free banquet. Jesus makes that banquet visible and gives himself as its eternal Bread. Saint Paul assures us that nothing in all creation can separate us from the love of God in Christ Jesus our Lord.

So let us come to Christ with our deepest hunger. Let us place our five loaves and two fish in his hands. And then, even in our weakness, let us become his compassionate hands for others.

In Christ, we are satisfied.
In his love, we are made whole.
From his Eucharistic table, we are sent to feed the world.
Amen.


“TRONG ĐỨC KITÔ, CHÚNG TA ĐƯỢC NO THỎA, ĐƯỢC NÊN TRỌN VẸN VÀ ĐƯỢC SAI ĐI ĐỂ CŨNG LÀM NHƯ NGƯỜI”

Anh chị em thân mến trong Chúa Kitô,

Một người vào nhà hàng buffet đồ biển, nhất quyết phải ăn cho đáng đồng tiền. Anh lấy đĩa thứ nhất, thứ hai, rồi thứ ba. Vợ anh hỏi:

“Anh còn đói sao?” Anh đáp: “Không, nhưng anh đã trả ba mươi lăm đô-la, nên nhất định phải ăn cho có lời!”

Anh tiếp tục ăn. Một lúc sau, ông khó thở, ôm bụng đau quằn quại và kêu: “Gọi xe cứu thương!”

Trong phòng cấp cứu, bác sĩ hỏi: “Anh đã ăn những gì?”

Anh rên rỉ: “Nhiều món quá làm sao tôi nhớ hết!”

Vài giờ sau, khi rời bệnh viện, cô vợ mỉa mai: “Chúc mừng anh! Tưởng anh ăn buffet có lời—ai dè lại xém mất mạng, buffet cũng biết trả thù đấy!”

Chúng ta cười vì sự dại dột ấy! nhưng dường như đó cũng là hình ảnh của mình. Anh này không ăn vì đói, nhưng vì muốn thêm. Ta cũng cũng lấp đầy nhà mình bằng của cải, thời gian bằng công việc, tâm trí bằng nhiều giải trí, cuộc đời bằng thành tích—thế mà lòng vẫn đói.

Qua ngôn sứ Isaia, Thiên Chúa hỏi: “Sao lại phí tiền bạc vào thứ không phải là bánh ăn, tốn công lao vào thứ chẳng làm cho chắc dạ no lòng?” Isaia đã chất vấn dân Israel vào thế kỷ thứ sáu trước Công Nguyên khi họ đang bị lưu đày. Thành Giêrusalem bị tàn phá, Đền Thờ hoang phế, và họ đã sống nhiều thập niên tại Babylon. Họ không chỉ đói cơm bánh, mà còn khát tự do, nhớ quê hương, những nghi thức thờ phượng và khao khát muốn biết Thiên Chúa có bỏ rơi họ không. Babylon có thể cho họ tiền bạc tiện nghi và các thần tượng, nhưng không thể trả lại căn tính hay lấp đầy lòng họ.

Giữa cảnh trống vắng ấy, Thiên Chúa mời gọi: “Hỡi những người đang khát, nước đã sẵn đây! Dầu không có tiền bạc, cứ đến mua rượu, mua sữa, không phải trả đồng nào.” Nước tượng trưng sự sống; sữa, nguồn dinh dưỡng; rượu, niềm vui; cao lương mỹ vị, bàn tiệc giao ước. Thiên Chúa ban điều tiền bạc không mua được. Ngài ban ơn tha thứ, sự phục hồi, tình hiệp thông với Người và một tương lai mới.

Chúa phán: “Hãy lắng tai và đến với Ta, hãy nghe thì các ngươi sẽ được sống.” Lắng nghe trong Thánh Kinh là tin vào Lời Chúa và để Lời ấy uốn nắn đời mình. Vâng phục không mua được ân huệ—bàn tiệc ấy hoàn toàn nhưng không—nhưng mở lòng ta đón nhận ân huệ. Thiên Chúa không hứa người trung tín sẽ tránh mọi nghèo khó, bệnh tật hay bách hại. Người bảo: “Đừng tìm sự sống nơi những gì không thể ban sự sống. Hãy trở về với Ta và được nên toàn vẹn.”

Lời hứa ấy trở nên hữu hình trong Tin Mừng. Phép lạ hóa bánh ra nhiều xảy ra ngay sau bữa tiệc nơi Hêrôđê sát hại thánh Gioan Tẩy Giả. Tiệc Hêrôđê diễn ra trong cung điện, dành cho kẻ quyền thế và kết thúc bằng cái chết. Tiệc Chúa Giêsu được dọn nơi hoang vắng, dành cho dân nghèo và đem lại sự sống.

Nghe tin Gioan qua đời, Chúa Giêsu xuống thuyền tìm nơi thanh vắng—có lẽ để cầu nguyện và tránh đối đầu với Hê-rô-đê khi giờ Ngài chưa đến. Nhưng dân chúng vẫn đi bộ theo Người, tìm sự chữa lành, hy vọng và dấu chỉ rằng Thiên Chúa chưa quên họ. Khi thấy đám đông, Chúa Giêsu “chạnh lòng thương.”

Mátthêu dùng động từ Hy Lạp splagchnizomai: lòng thương xót rung động tận ruột gan. Đây không phải là thương hại từ xa. Nỗi đau của dân chúng đi vào trái tim Chúa Giêsu và thúc đẩy Người hành động. Người chữa bệnh và không đành để họ ra về bụng đói. Đó là tình yêu Thiên Chúa trở nên hữu hình: bệnh tật, cô đơn và đói khát của ta chạm đến tận đáy lòng Người.

Các môn đệ thấy đám đông và sự thiếu thốn; Chúa Giêsu thấy con người và trách nhiệm yêu thương. Các ông xin cho dân chúng về mua thức ăn. Chúa bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.”

Chúa không đòi các môn đệ tạo bánh từ hư không, chỉ bảo họ mang đến năm chiếc bánh và hai con cá. Quá ít ỏi! Nhưng cái ít ỏi trao vào tay Đức Kitô trở thành dư đầy. Chúa cầm lấy bánh, chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ phân phát. Mọi người đều ăn no.

Bốn hành động—cầm lấy, chúc tụng, bẻ ra và trao ban—hướng về Bữa Tiệc Ly. Phép lạ chưa phải việc thiết lập Bí tích Thánh Thể, nhưng báo trước ngày Chúa phán: “Này là Mình Thầy.” Đấng trao bánh cho đám đông sẽ hiến chính mình làm Bánh ban sự sống. Đức Kitô vừa là chủ bàn tiệc, vừa là lương thực được trao ban.

Isaia nói: “Hãy đến mà ăn, không phải trả tiền.” Chúa Giêsu nói: “Họ không cần phải đi đâu cả.” Isaia hứa lương thực làm no thỏa; Mátthêu kể: “Ai nấy đều ăn và được no nê.” Cơm bánh vật chất quan trọng vì Thiên Chúa yêu cả hồn lẫn xác. Ta không thể rao giảng Thiên Đàng mà làm ngơ người đang đói. Nhưng ăn rồi ta lại đói. Vì thế, trong Bí tích Thánh Thể, Đức Kitô ban chính mình để đưa ta vào hiệp thông đời đời với Thiên Chúa.

Một câu chuyện nhỏ giúp ta lắng nghe tiếng Chúa. Sau lễ Chúa nhật, một phụ nữ thấy người hàng xóm cao tuổi vất vả xách thực phẩm. Dù bận rộn, bà dừng lại giúp và biết rằng vì không còn lái xe được, nhiều ngày ông chỉ ăn bánh quy. Từ đó, mỗi tuần bà mang sang một bữa cơm nóng. Bà không xóa được nạn đói thế giới; bà chỉ lắng nghe và để lòng thương xót của Đức Kitô trở nên cụ thể qua đôi tay mình.

Đó là điều Chúa đòi hỏi. Hãy trao Người những gì ta có—lương thực, tiền bạc, thời giờ, khả năng, sự kiên nhẫn hay quan tâm—và để Người sử dụng. Lao động chăm lo gia đình, nhưng cũng phải phục vụ công ích. Ta không thể nói: “Ai lo phận nấy,” khi Đức Kitô bảo: “Chính anh em hãy cho họ ăn.” Được Người nuôi dưỡng, ta được sai đi xoa dịu cơn đói của người khác cả thể xác lẫn tâm hồn.

Nhưng điều thường ngăn ta trở nên đôi tay thương xót của Đức Kitô là cảm giác đời mình vẫn thiếu thốn. Ta hay hỏi: “Tôi đang khốn khó thì giúp ai? Tôi có quá ít thì lấy gì cho? Làm sao đem lại hy vọng khi chính mình đau khổ và lời cầu nguyện dường như chưa được trà lời?”

Thánh Phaolô thông hiểu cuộc chiến đấu ấy. Người kể gian truân, khốn khổ, bắt bớ, đói khát, trần truồng, hiểm nguy và gươm giáo. Ta có thể thêm vào danh sách này: bệnh tật, gia đình bất hòa, nghiện ngập, cô đơn, tài chính khó khăn, tang chế, lo cho con cái và cảm giác về cuộc đời vượt khỏi tầm tay.

Phaolô không coi đau khổ là nhỏ bé, cũng không nói Kitô hữu được miễn trừ. Người khẳng định không gì tách ta khỏi tình yêu Đức Kitô. Đau khổ có thể lấy mất sức khỏe, tài sản, danh dự, cả mạng sống; nhưng không thể cướp Đức Kitô khỏi ta. Tình yêu Agapē của Đức Kitô là tình yêu trung tín, tự hiến—được biểu lộ trên Thập Giá và chiến thắng trong Phục Sinh.

Vì thế, ta không cần chờ khi đời mình hoàn hảo mới phục vụ. Các môn đệ chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá. Ta có thể chỉ còn chút sức lực, chút thời giờ, một trái tim thương tích hay một lòng tin yếu kém. Nhưng hãy trao cái ít ỏi ấy vào tay Đức Kitô, Người sẽ biến nó thành phúc lành.

Anh chị em thân mến, thế gian có thể làm ta đầy ứ, nhưng chỉ một mình Đức Kitô làm lòng ta no thỏa. Tình yêu của Người không luôn cất khỏi ta đau khổ, nhưng bảo đảm đau khổ không có tiếng nói cuối cùng. Tiên tri Isaia mời ta đến bàn tiệc nhưng không của Thiên Chúa. Chúa Giêsu ban chính mình làm Bánh trường sinh. Thánh Phaolô quả quyết không loài thọ tạo nào có thể tách ta ra khỏi tình yêu Thiên Chúa trong Đức Giêsu Kitô.

Chúng ta hãy chạy đến với Chúa Kitô với những cơn đói sâu thẳm của lòng mình. Hãy đặt năm chiếc bánh và hai con cá vào tay Người. Và ngay giữa sự yếu hèn, hãy trở nên đôi tay thương xót của Người cho tha nhân. Trong Đức Kitô, chúng ta được no thỏa. Trong tình yêu của Người, chúng ta được chữa lành và nên trọn vẹn. Từ bàn tiệc Thánh Thể của Người, chúng ta được sai đi nuôi dưỡng thế giới này. Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.