Brothers and sisters in Christ,
In Brooklyn, New York, there is a man named Wayne Murray. In 2022, he bought a scratch-off lottery ticket and won ten million dollars.
Many of us would have said, “That is enough! Thank You, Lord—I’m going home!” But the following year, Wayne returned to the same store and, amazingly, won another ten million dollars. It was like lightning striking the same place twice.
And yet Wayne kept going back—reportedly almost every day, sometimes spending as much as five hundred dollars on more tickets. After winning ten million dollars twice, he was still searching for the next winning ticket.
We smile at the irony, but his story exposes something deeply human: How much is enough? If ten million dollars cannot quiet the heart, will twenty million truly satisfy it?
Wayne Murray is not so different from us. We may imagine that one more purchase, one more promotion, one more vacation, one more achievement, or a few more words of praise will finally make us happy and complete.
We tell ourselves, “When I have that, I will be satisfied.” But once we obtain it, the pleasure fades, the heart becomes restless again, and the search starts over.
Perhaps we are asking created things to fill a longing that only God can satisfy.
Today Jesus tells us about a man who unexpectedly discovers treasure in a field and a merchant who has spent years searching for fine pearls. When they recognize what they have found, both sell everything to possess it.
The most important detail is that the first man goes and sells everything “out of joy.” He is not forced, and he does not complain. The treasure and the pearl change the value of everything else. What appears to others as loss feels to him like freedom.
That treasure is the Kingdom of Heaven. Many people think of the Kingdom only as heaven—the place we hope to enter after death. But Jesus reveals something both nearer and greater: the Kingdom is God’s saving reign entering our wounded world through Christ. It is the life of heaven already beginning wherever Jesus is welcomed, sinners repent and receive mercy, hearts are transformed, and God’s will begins to be done on earth as it is in heaven.
The Kingdom has begun, but it has not yet reached its fullness. Christ has conquered sin and death. The Holy Spirit has been poured out. The Church has been born. Yet evil remains. We live between the sowing and the harvest, awaiting the day when Christ will return and bring His Kingdom to completion.
For three Sundays, Matthew 13 has shown us how God acts, how human beings respond, and where history is going.
The Kingdom is seed: God scatters His Word everywhere. His grace may be rejected, received superficially, choked by worldly desires, or welcomed until it bears fruit a hundredfold.
The Kingdom is wheat growing among weeds: good and evil remain intertwined, but evil will not have the final word. God patiently leaves room for conversion while guiding history toward perfect justice.
The Kingdom is like a mustard seed: something small today may shelter generations tomorrow. It is like yeast hidden in dough: the Holy Spirit quietly transforms the world and our hearts—pride into humility, resentment into forgiveness, and fear into trust.
The Kingdom is treasure and a pearl: when we recognize Christ’s true worth, every other love finds its proper place. And the Kingdom is a net: God gathers people of every kind, while history continues toward judgment.
This is both the beauty and the seriousness of the Kingdom. God continues to sow, wait, and give growth, but His gift calls for a response. We can receive it, neglect it, resist it, or treasure it.
One man finds the treasure unexpectedly; the merchant has searched for the pearl for years. Some people encounter Christ in a sudden moment of grace. Others find Him through many years of prayer, questions, and suffering. But once the treasure is recognized, Christ can no longer remain one interest among many. He becomes the center who puts all our loves into their proper order.
When Jesus speaks of selling everything, He does not mean abandoning our families, work, or responsibilities. He means loving everything within God’s Kingdom. Because Christ comes first, husbands and wives love one another more faithfully and patiently. Parents support one another and, even when tired, teach their children to pray, study, and live well. We use money more responsibly, exercise authority more humbly, and give our time more generously. The treasure of the Kingdom reveals the true value of everything else.
Nicholas Winton discovered such a treasure. In 1938, the young London stockbroker gave up a skiing vacation and traveled to Prague, where refugee families were threatened by the Nazis.
There he encountered children whom the world was preparing to discard, and he recognized their immeasurable dignity. His comfort, time, and money became secondary. Working with many others, Winton helped bring approximately 669 children, most of them Jewish, to safety.
Decades later, he appeared on a television program, seated among some of the people he had helped rescue. When the host asked whether anyone present owed his or her life to Nicholas Winton, the people around him began to stand.
Winton did not purchase the Kingdom; grace can never be bought. But his life shows us that when another person’s life becomes precious, sacrifice takes on a new meaning. True love no longer asks, “How much must I give?” It asks, “What can I do?”
Today’s first reading, however, gives us a warning. Winton recognized a treasure and remained faithful to what he had seen. Solomon recognized the gift of divine wisdom, but he did not guard it.
At the beginning of his reign, Solomon asked God for “an understanding heart” to distinguish right from wrong. He did not ask for riches, long life, or victory over his enemies, and God was pleased.
But Solomon’s heart gradually became divided. Wealth, power, his many wives, and foreign gods crowded out the great treasure of wisdom that God had given him. His heart was surrendered piece by piece to lesser things; after his death, his kingdom was divided as well.
Solomon’s tragedy teaches us that finding the treasure once is not enough. A beautiful beginning does not guarantee a faithful ending. Wisdom means choosing the Kingdom today—and choosing it again tomorrow.
That choice takes place in ordinary life: when a husband admits that he was wrong; when a wife puts Christ first and loves her husband more patiently and generously; when spouses support one another in the responsibilities of family life; when tired parents still teach their children to pray and learn; when a young person turns away from a poisonous screen; when someone refuses dishonest money; when a sick person continues to trust. These are the mustard seeds and the yeast through which the Holy Spirit conforms us to Christ.
Saint Paul understood that perseverance. Encountering Christ did not remove his suffering. He endured opposition, imprisonment, beatings, and finally martyrdom, yet he continued to choose Christ.
Therefore Paul assures us, “All things work for good for those who love God.” He does not promise that we will escape sickness, failure, or death. He promises something deeper: through everything, God is conforming us “to the image of His Son.” We persevere because God has first remained faithful to us.
Recently, the Church in Vietnam rejoiced when Father Francis Xavier Trương Bửu Diệp was declared Blessed. During a time of violence, he remained with his people. When he was arrested, he offered himself so that they might be spared. This shepherd did not exchange the pearl of great price for his own safety. He remained with his flock unto death.
Nicholas Winton, Saint Paul, and Blessed Trương Bửu Diệp lived very different vocations. Yet each life asks the same question: What happens within a person when God’s Kingdom is placed above comfort, success, reputation, and even life itself?
Brothers and sisters, Jesus concludes His teaching with the image of a net. He speaks of judgment because our choices have eternal significance. We must not presume to judge the eternal destiny of others, but neither can we deny God’s judgment. The question is not simply, “Am I somewhere inside the net?” It is, “Is the Kingdom transforming me? Am I allowing the Holy Spirit to make me more like Christ?”
We often begin with the promise, “When I have that, I will be satisfied.” Today Jesus teaches us that possessing the Kingdom is not a one-time achievement. It means finding the Kingdom in Christ and continuing to choose Him amid failure and repentance, sacrifice and suffering.
True joy belongs not only to the person who first discovers the treasure, but also to those who, day after day, sell their smaller plans in order to place God’s Kingdom first.
Their joy grows deeper because they are not losing what they love. They are being set free to live for the one treasure that can truly satisfy the human heart.
May Christ give us the wisdom to find His Kingdom, a joyful heart to treasure it, and a persevering faith to keep choosing it until the end of our lives.
Amen.
Kính thưa cộng đoàn,
Tại Brooklyn, New York, có một người đàn ông tên Wayne Murray. Năm 2022, ông mua một vé số cào và trúng mười triệu đô-la.
Nhiều người trong chúng ta sẽ nói: “Đủ rồi! Tạ ơn Chúa, con xin về thôi!” Thế nhưng năm sau, Wayne lại quay trở lại cửa hàng ấy—và bất ngờ trúng thêm mười triệu đô-la nữa. Một chuyện hy hữu, như thể sét đánh hai lần vào cùng một chỗ.
Và rồi Wayne vẫn gần như ngày nào cũng trở lại, có khi chi tới năm trăm đô-la để mua thêm vé. Đã hai lần trúng mười triệu, ông vẫn tiếp tục tìm tấm vé kế tiếp.
Chúng ta mỉm cười, nhưng câu chuyện ấy phơi bày một sự thật: Bao nhiêu mới đủ? Nếu mười triệu chưa làm lòng yên, liệu hai mươi triệu có làm người ta thỏa lòng?
Ông Wayne không khác chúng ta bao nhiêu. Ta cũng nghĩ rằng một món đồ mới, một chức vụ mới, một chuyến du lịch, một thành tựu hay vài lời khen kế tiếp sẽ đem lại hạnh phúc trọn vẹn.
Ta tự nhủ: “Khi có được điều ấy, tôi sẽ mãn nguyện.” Nhưng khi đạt được rồi, niềm vui phai dần, lòng lại bất an, và cuộc tìm kiếm bắt đầu lại từ đầu.
Có lẽ chúng ta đang đòi thụ tạo lấp đầy một khát vọng mà chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể thỏa mãn.
Hôm nay, Chúa Giêsu kể về một người tình cờ gặp kho báu và một thương gia miệt mài tìm ngọc đẹp. Khi khám phá điều mình hằng tìm kiếm, cả hai đều bán tất cả để có được nó.
Điều quan trọng nhất là: người ấy “vui mừng đi bán tất cả.” Anh không bị cưỡng ép hay than phiền. Kho báu và viên ngọc đã thay đổi giá trị mọi sự khác. Điều người ngoài cho là mất mát, đối với anh lại là tự do.
Kho báu ấy là Nước Trời—là Thiên Đàng mà Thiên Chúa bắt đầu thực hiện ngay trong đời này. Nhiều người chỉ nghĩ Nước Trời là nơi ta sẽ đến sau khi chết. Nhưng Chúa Giêsu mặc khải một thực tại vừa gần gũi vừa siêu việt hơn: Nước Trời là quyền năng cứu độ của Thiên Chúa đang đi vào thế giới nơi Đức Kitô—chính là Thiên Đàng khởi đầu khi lòng người được đổi mới,—khi Chúa Giêsu được đón nhận, khi tội nhân hoán cải và được tha thứ, khi lòng người được đổi mới, và khi ý Chúa bắt đầu được thực hiện dưới đất cũng như trên trời.
Nước ấy đã khởi đầu nhưng chưa viên mãn—Thiên Đàng đã mở ra nhưng còn chờ ngày hoàn tất. Chúa Giêsu Kitô đã chiến thắng tội lỗi và sự chết; Thánh Thần đã được ban xuống; Hội Thánh đã khai sinh. Nhưng sự dữ vẫn còn. Chúng ta đang sống giữa mùa gieo giống và mùa gặt, chờ ngày Người trở lại.
Suốt ba Chúa nhật qua, chương 13 Tin Mừng Mátthêu cho thấy Thiên Chúa hành động thế nào, con người đáp lại ra sao, và lịch sử đang đi về đâu.
Nước Trời là hạt giống: Thiên Chúa gieo Lời Ngài khắp nơi. Ân sủng có thể bị khước từ, được đón nhận cách hời hợt, bị ham muốn bóp nghẹt, hoặc sinh hoa lợi gấp trăm.
Nước Trời là lúa giữa cỏ lùng: thiện và ác lẫn lộn bên nhau, nhưng sự dữ không có tiếng nói cuối cùng. Thiên Chúa kiên nhẫn mở đường cho hoán cải, đồng thời đưa lịch sử đến công lý trọn vẹn.
Nước Trời như hạt cải: điều nhỏ bé hôm nay có thể che chở nhiều thế hệ mai sau. Nước Trời như men trong bột: Chúa Thánh Thần âm thầm biến đổi thế gian, biến kiêu ngạo thành khiêm nhường, oán hận thành tha thứ, sợ hãi thành tín thác.
Nước Trời là kho báu và ngọc quý: khi nhận ra Đức Kitô, mọi tình yêu được đặt vào đúng vị trí. Nước Trời còn là chiếc lưới nơi Thiên Chúa đón nhận mọi người, và lịch sử vẫn tiến về cuộc phán xét.
Đó là vẻ đẹp và sự nghiêm túc của Nước Trời. Thiên Chúa vẫn gieo, chờ đợi và cho lớn lên; nhưng ân huệ ấy đòi một câu trả lời. Chúng ta có thể đón nhận, thờ ơ, chống lại hoặc trân quý.
Một người tình cờ gặp kho báu; người kia tìm ngọc từ lâu. Có người bất ngờ gặp Đức Kitô; người khác tìm thấy Người qua nhiều năm cầu nguyện và đau khổ. Nhưng khi nhận ra kho báu, Đức Kitô trở thành trung tâm, sắp xếp mọi tình yêu vào đúng trật tự.
Khi Chúa nói ta bán tất cả… không có nghĩa bỏ gia đình, công việc hay trách nhiệm, nhưng yêu tất cả trong Nước Chúa. Vì Đức Kitô đứng trước hết, ta yêu vợ yêu chồng hơn, trung thành hơn, dạy con khôn ngoan hơn, dùng tiền có trách nhiệm hơn, quyền hành trong khiêm tốn hơn, và thời giờ quảng đại hơn. Kho báu Nước Trời cho ta biết giá trị thật của mọi sự.
Nicholas Winton đã khám phá kho báu như thế. Năm 1938, người môi giới chứng khoán trẻ ở Luân Đôn bỏ chuyến trượt tuyết để đến Praha, nơi các gia đình tị nạn đang bị Đức Quốc xã đe dọa.
Ông gặp những trẻ em sắp bị thế giới loại bỏ và nhận ra phẩm giá vô giá của các em. Tiện nghi, thời giờ và tiền bạc trở thành thứ yếu. Cùng với nhiều người, Winton đã đưa khoảng 669 trẻ em, phần lớn là người Do Thái, đến nơi an toàn.
Nhiều thập niên sau, Winton ngồi trong một chương trình truyền hình giữa những người ông từng cứu. Khi người dẫn chương trình hỏi ai mang ơn cứu mạng của ông, những người chung quanh lần lượt đứng lên.
Winton không mua được Nước Trời; ân sủng không thể mua bán. Nhưng cuộc đời ông cho thấy: khi mạng sống người khác trở nên quý giá, hy sinh mang một ý nghĩa khác. Tình yêu thực sự không hỏi: “Tôi phải cho bao nhiêu?” nhưng hỏi: “Tôi có thể làm gì?”
Tuy nhiên, bài đọc thứ nhất cảnh tỉnh chúng ta. Ông Winton nhận ra kho báu và trung thành với điều đã thấy. Vua Salômôn nhận ra sự khôn ngoan của Thiên Chúa, nhưng không gìn giữ nó.
Đầu triều đại, Salômôn xin Chúa “một tâm hồn biết lắng nghe để phân biệt phải trái.” Ông không xin giàu sang, sống lâu hay chiến thắng, và Thiên Chúa hài lòng.
Nhưng lòng Salômôn dần bị chia cắt vì của cải, quyền lực, các bà vợ và các thần ngoại đã lấn át kho tàng “Khôn Ngoan” lớn nhất Chúa ban cho ông. Trái tim vua bị phân chia từng mảnh cho những giá trị trần gian; và sau khi ông chết, vương quốc cũng chia đôi.
Bi kịch của Salômôn dạy chúng ta rằng: tìm thấy kho báu một lần vẫn chưa đủ. Một khởi đầu tốt đẹp không bảo đảm một kết thúc trọn lành. Khôn ngoan là chọn Nước Trời hôm nay—và ngày mai lại chọn Nước Trời một lần nữa.
Chọn lựa ấy diễn ra hằng ngày: khi người chồng nhận biết mình sai lỗi; khi người vợ đặt Chúa lên trước để yêu chồng cách kiên nhẫn và quảng đại hơn; khi cả hai cùng nâng đỡ nhau trong trách nhiệm gia đình; khi người cha người mẹ dù mệt mỏi vẫn dạy con cầu nguyện và học hành; khi người trẻ từ chối màn hình độc hại; một người không nhận tiền bất chính; một bệnh nhân vẫn một lòng tín thác. Đó chính là hạt cải và men—vì chính Chúa Thánh Thần đang biến đổi ta nên giống Đức Kitô.
Thánh Phaolô rất hiểu sự bền đỗ ấy. Gặp Đức Kitô không xóa hết đau khổ: dù chịu đựng chống đối, tù đày, đòn vọt và tử đạo, ngài vẫn chọn Đức Kitô.
Phaolô quả quyết: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Người.” Ngài không hứa ta tránh bệnh tật, thất bại hay cái chết, nhưng hứa cho ta một điều sâu xa hơn: qua mọi sự, Chúa làm cho ta “nên đồng hình đồng dạng với Con của Người.” Chúng ta bền đỗ vì Thiên Chúa trung tín với ta trước.
Gần đây, Giáo Hội Việt Nam hân hoan khi cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp được tuyên phong Chân phước. Giữa thời loạn lạc, ngài ở lại với giáo dân. Khi bị bắt, ngài hiến mình để họ được tha. Vị mục tử không đổi viên ngọc quý lấy sự an toàn. Người Chủ Chăn ở lại với đàn chiên cho đến chết.
Ông Winton, Thánh Phaolô và Chân phước Trương Bửu Diệp đã sống những ơn gọi khác nhau. Tuy nhiên, mỗi cuộc đời đều đặt ra cùng một câu hỏi: Điều gì thực sự xảy ra trong đời một người khi Nước Thiên Chúa được đặt lên trên sự an nhàn, thành công, danh tiếng, và thậm chí là cả mạng sống?
Ông bà anh chị em kính mến, Chúa Giêsu kết thúc bài giảng bằng ví dụ Nước Trời như chiếc lưới. Ngài nói đến ngày phán xét vì chọn lựa của ta có giá trị đời đời. Ta không được phán quyết số phận người khác, nhưng cũng không thể chối bỏ quyền phán xét của Thiên Chúa. Vì vậy, câu hỏi cho chúng ta không chỉ là: “Tôi có ở trong lưới không?” nhưng là: “Nước Trời có biến đổi tôi không? Tôi có để Chúa Thánh Thần biến đổi tôi nên giống Chúa Kitô không?”
Chúng ta thường khởi đầu với lời hứa: “Khi có được điều ấy, tôi sẽ mãn nguyện.” Hôm nay, Chúa Giêsu dạy: có được Nước Trời không phải một lần là xong, nhưng là tìm Nước Trời nơi Đức Kitô và tiếp tục chọn Người giữa những thất bại, hoán cải, hy sinh và đau khổ.
Niềm vui thực không chỉ thuộc về người đã tìm thấy “Kho Báu Nước Trời,” nhưng còn thuộc về những người biết mỗi ngày bán đi những dự tính nhỏ bé để đặt Nước Trời lên trước hết.
Niềm vui ấy càng ngày càng sâu, vì họ không đánh mất điều mình quý mến; trái lại, họ được giải thoát để sống cho kho báu duy nhất có thể làm thỏa lòng con người.
Xin Chúa Kitô ban cho chúng ta sự khôn ngoan để tìm thấy Nước Người, một trái tim vui mừng để trân quý, và một đức tin bền đỗ để tiếp tục chọn Nước ấy cho đến cuối đời. Amen.